Thứ Bảy tuần 33 thường niên: Sự sống lại và cuộc sống đời đời

Có thể nói câu hỏi: “Có sự sống lại và cuộc sống đời đời không?” là câu hỏi then chốt và quan trọng nhất của cuộc đời; vì niềm tin này sẽ hướng dẫn con người trong cuộc sống ở đời này. Nếu con người tin có sự sống lại và cuộc sống vĩnh cửu mai sau, con người sẽ biết sống ở đời này làm sao để đạt được cuộc sống vĩnh cửu mai sau; nếu không tin có sự sống lại và cuộc sống đời sau, con người sẽ tập trung mọi cố gắng để làm sao cho cuộc sống đời này được hạnh phúc và hưởng thụ tối đa, mà không cần quan tâm đến việc thưởng phạt ở đời sau. Niềm tin vào sự sống lại, tuy đã được đề cập đến trong Cựu-Ước, nhưng chưa được cắt nghĩa rõ ràng; đa số người thời đó tin hạnh phúc chỉ ở đời này: sống lâu trăm tuổi, con đàn cháu đống, được Thiên Chúa ban muôn phúc lành. Quan niệm về sự bất tử của linh hồn được cắt nghĩa rõ ràng hơn trong Sách Khôn Ngoan (khỏang 50 BC), và sự sống lại trong Sách Maccabees (100 BC). Khi Đức Kitô nhập thể, Ngài đã mặc khải rõ ràng cho con người những điều này và Kế Họach Cứu Độ của Thiên Chúa trong các Sách Tin Mừng.

Bài đọcRev 11:4-12; Lk 20:27-40.

1/ Bài đọc I4 Đó là hai cây ô-liu và hai cây đèn đứng trước nhan Chúa Tể cõi đất.

5 Nếu ai muốn làm hại các ngài, thì lửa sẽ từ miệng các ngài phát ra và thiêu huỷ thù địch của các ngài. Ai muốn làm hại các ngài, sẽ bị giết như thế.

6 Các ngài có quyền đóng cửa trời lại, khiến mưa không rơi xuống trong những ngày các ngài làm ngôn sứ. Các ngài cũng có quyền biến nước thành máu và gieo tai giáng hoạ xuống mặt đất, bao nhiêu lần tuỳ ý.

7 Khi các ngài đã hoàn thành nhiệm vụ làm chứng, thì Con Thú từ vực thẳm sẽ lên tấn công các ngài, nó sẽ thắng và giết các ngài.

8 Thi hài của các ngài sẽ nằm ở quảng trường của thành phố vĩ đại; thành phố ấy mang tên tượng trưng là Xơ-đôm và Ai-cập, ở chính nơi Chúa của các ngài đã chịu đóng đinh vào thập giá.

9 Từ các dân, các nước, các ngôn ngữ và các chi tộc, người ta sẽ đến nhìn xem thi hài các ngài trong ba ngày rưỡi và không cho phép chôn các ngài trong mộ.

10 Những người sống trên mặt đất hân hoan vì các ngài đã chết, họ sẽ ăn mừng và tặng quà nhau, vì hai ngôn sứ này đã làm khổ họ.

11 Sau ba ngày rưỡi, sinh khí từ Thiên Chúa đến nhập vào các ngài, và các ngài đứng dậy được. Những kẻ đang nhìn các ngài đều kinh hãi.

12 Rồi các ngài nghe một tiếng lớn từ trời bảo: “Hãy lên đây! ” Và các ngài lên trời trong đám mây, trước mắt thù địch của các ngài.

2/ Phúc Âm27 Có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. 28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.

29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết.

30 Người thứ hai, 31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. 32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết.

33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ? “

34 Đức Giê-su đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng,

35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng.

36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. 37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham,Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp.

38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.”

39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm.”

40 Thế là, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.


GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Sự sống lại và cuộc sống đời đời

Có thể nói câu hỏi: “Có sự sống lại và cuộc sống đời đời không?” là câu hỏi then chốt và quan trọng nhất của cuộc đời; vì niềm tin này sẽ hướng dẫn con người trong cuộc sống ở đời này. Nếu con người tin có sự sống lại và cuộc sống vĩnh cửu mai sau, con người sẽ biết sống ở đời này làm sao để đạt được cuộc sống vĩnh cửu mai sau; nếu không tin có sự sống lại và cuộc sống đời sau, con người sẽ tập trung mọi cố gắng để làm sao cho cuộc sống đời này được hạnh phúc và hưởng thụ tối đa, mà không cần quan tâm đến việc thưởng phạt ở đời sau. Niềm tin vào sự sống lại, tuy đã được đề cập đến trong Cựu-Ước, nhưng chưa được cắt nghĩa rõ ràng; đa số người thời đó tin hạnh phúc chỉ ở đời này: sống lâu trăm tuổi, con đàn cháu đống, được Thiên Chúa ban muôn phúc lành. Quan niệm về sự bất tử của linh hồn được cắt nghĩa rõ ràng hơn trong Sách Khôn Ngoan (khỏang 50 BC), và sự sống lại trong Sách Maccabees (100 BC). Khi Đức Kitô nhập thể, Ngài đã mặc khải rõ ràng cho con người những điều này và Kế Họach Cứu Độ của Thiên Chúa trong các Sách Tin Mừng.

Các Bài đọc hôm nay tập trung vào việc tìm ra câu trả lời cho câu hỏi quan trọng này. Bài đọc I nói về số phận của hai ngôn sứ quan trọng trong Cựu Ước: Moses và Elijah. Truyền thống Do-Thái tin hai ngôn sứ này chưa chết, và sẽ tái xuất hiện trước Ngày của Thiên Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa trả lời Nhóm Sađốc về sự sống lại và sửa sai niềm tin của họ.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thị kiến hai cây olie và hai cây đèn

1.1/ Hai cây olive: Đây có lẽ là đọan văn khó hiểu nhất của Sách Khải Huyền, vì nó liên quan đến các nguồn khác nhau và có nhiều xung đột ý kiến. Căn cứ vào sự mô tả của 2 nhân chứng (câu 5,6, và 12), chúng ta có thể nhận ra 2 nhân chứng là Moses (tượng trưng cho Luật) và Elijah (tượng trưng cho các tiên tri). Truyền thống Do-Thái (Deut 18:15 và Mal 3:22-24) tin hai ông chưa chết, và sẽ trở lại để rao giảng xám hối trước Ngày của Thiên Chúa.

– Trong trình thuật, hai ông được mô tả là hai “cây olive và 2 cây đèn (Zech 4:1-14):” đại diện cho tòan thể Dân Thánh để làm nhân chứng sống động và muôn thuở cho tòan thể Giáo Hội (Acts 1:8). Các tín hữu luôn sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa và phục vụ Ngài bằng cuộc sống chứng nhân.

– “Nếu ai muốn làm hại các ngài, thì lửa sẽ từ miệng các ngài phát ra và thiêu huỷ thù địch của các ngài. Ai muốn làm hại các ngài, sẽ bị giết như thế.” TT Elijah đã mang lửa từ trời xuống tiêu diệt quân thù (2 Kgs 1:10ff.). Họ giết các thù địch bằng lửa của Lời Chúa mà họ rao giảng (Jer 5:14, Sir 48:3).

– Các ngài có quyền đóng cửa trời lại, khiến mưa không rơi xuống trong những ngày các ngài làm ngôn sứ (TT Elijah, 1 Kgs 17:1). Các ngài cũng có quyền biến nước thành máu và gieo tai giáng hoạ xuống mặt đất, bao nhiêu lần tuỳ ý (Moses, Xuất Hành, 1 Sam 4:8).

– Khi các ngài đã hoàn thành nhiệm vụ làm chứng, thì Con Thú từ vực thẳm sẽ lên tấn công các ngài, nó sẽ thắng và giết các ngài: Con thú dữ này là Satan và bè lũ của nó.

– Thi hài của các ngài sẽ nằm ở quảng trường của thành phố vĩ đại (Babylon trong Khải Huyền); thành phố ấy mang tên tượng trưng là Sôđôm, cho lối sống vô luân (Isa 1:9, Eze 16:46) và Ai-Cập, cho lối sống nô lệ, ở chính nơi Chúa của các ngài đã chịu đóng đinh vào Thập Giá (Jerusalem). Từ các dân, các nước, các ngôn ngữ và các chi tộc, người ta sẽ đến nhìn xem thi hài các ngài trong ba ngày rưỡi (thời gian Chúa Giêsu trong mồ) và không cho phép chôn các ngài trong mộ. Từ chối không cho chôn cất được coi là cách thức khinh thường nhục nhã nhất đối với người chết (Psa 79:2f, Jer 8:2, 16:4, 2 Mac 5:10).

– Những người sống trên mặt đất hân hoan vì các ngài đã chết, họ sẽ ăn mừng và tặng quà nhau, vì hai ngôn sứ này đã làm khổ họ: Thế giới Dân Ngọai, khó chịu vì các nhân chứng Kitô hữu, sẽ vui mừng về cái chết của các ngài.

1.2/ Hai ngôn sứ phục sinh và lên trời: Sau ba ngày rưỡi, sinh khí từ Thiên Chúa đến nhập vào các ngài, và các ngài đứng dậy được. Những kẻ đang nhìn các ngài đều kinh hãi. Rồi các ngài nghe một tiếng lớn từ trời bảo: “Hãy lên đây!” Và các ngài lên trời trong đám mây, trước mắt thù địch của các ngài.

2/ Phúc Âm: Có sự sống lại hay không?

2.1/ Câu hỏi khó của Nhóm Sađôc nhằm chứng minh không có sự sống lại: Nhóm này chỉ tin vào Sách Luật Môsê và không tin có sự sống lại; đó là lý do tại sao họ đến và hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, ông Môsê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình (Deut 25:5). Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. Người thứ hai, rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?” Câu hỏi của họ tuy dựa trên Lề Luật, nhưng không thực sự xảy ra trong cuộc đời. Tuy nhiên, nếu có sự sống lại, nàng sẽ thuộc về ai trong 7 người anh em?

2.2/ Câu trả lời của Chúa Giêsu: Chúa Giêsu tách rời 2 vấn đề của họ: chuyện vợ chồng và sự sống lại; đồng thời Ngài sửa sai niềm tin của họ:

(1) Chuyện vợ chồng: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng.” Vợ chồng chỉ xảy ra khi còn ở dương gian; tất cả là anh chị em trong cuộc sống mai sau. Con người không có nhu cầu để cưới vợ lấy chồng trên Thiên Đàng như Hồi-Giáo tin.

(2) Cuộc sống trường sinh: “Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.”

(3) Dùng Luật họ tin để bắt bẻ sự tin sai của họ: “Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Môsê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai (Exo 3:1-6), khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Abraham, Thiên Chúa của tổ phụ Isaac, và Thiên Chúa của tổ phụ Giacob. Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.” Nếu họ tin “Thiên Chúa là Chúa của kẻ sống;” họ phải tin các tổ phụ Abraham, Isaac, và Giacob vẫn đang sống. Nói cách khác, họ phải tin có sự sống lại.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

– Một trong các tín điều phải tin trong Kinh Tin Kính mà chúng ta tuyên xưng mỗi Chủ Nhật: “tôi tin có sự sống lại và cuộc sống đời sau.”

– Căn bản của niềm tin này là chính Chúa Giêsu: Lời Giảng và sự phục sinh vinh hiển của Ngài.

– Chúng ta phải để niềm tin này nuôi dưỡng chúng ta, và phải biết sống làm sao ở đời này để xứng đáng thừa hưởng cuộc sống mai sau.

Nguồn: https://loi-nhap-the.com/th-by-tun-33-tn2/