Suy Niệm Thứ sáu tuần II Mùa Chay: Trở nên những tá điền trong vườn nho của Chúa

linhmucthanhtam 3

Dụ ngôn mà hôm nay Chúa Giêsu nói với các thượng tế và kỳ lão trong dân vừa mang tính lịch sử lại vừa mang tính tiên tri; vừa thể hiện rõ biến cố thực về sự chết mang lại ơn cứu độ của con một Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô lại vừa nhắm tới thực tế về những “tá điền thời nay” được Chúa giao cho chăm sóc vườn nho.

linhmucthanhtam 3

Bài đọcGen 37:3-4, 12-13ª, 17b-28; Mt 21:33-43, 45-46.

Bài đọc I3 Ông Ít-ra-en yêu Giu-se hơn tất cả các con, vì ông đã già mới sinh được cậu, và ông may cho cậu một áo chùng dài tay. 4 Các anh cậu thấy cha yêu cậu hơn tất cả các anh, thì sinh lòng ghét cậu và không thể nói năng tử tế với cậu.

12 Các anh cậu đã đi chăn chiên dê của cha họ ở Si-khem.

13 Ông Ít-ra-en bảo Giu-se: “Các anh con đang chăn chiên dê ở Si-khem phải không? Lại đây, cha sai con đến với các anh.” Giu-se theo các anh và tìm thấy họ ở Đô-than.

18 Họ thấy cậu từ xa, và trước khi cậu tới gần họ thì họ lập mưu giết chết cậu.

19 Họ bảo nhau: “Thằng tướng chiêm bao đang đến kia!

20 Bây giờ, nào ta giết và ném nó xuống một cái giếng. Ta sẽ nói là một thú dữ đã ăn thịt nó. Rồi ta sẽ thấy các chiêm bao của nó đi tới đâu! “

21 Nghe thấy thế, Rưu-vên tìm cách cứu em khỏi tay họ; cậu nói: “Ta đừng đụng tới mạng sống nó.” 22 Rưu-vên bảo họ: “Đừng đổ máu! Cứ ném nó xuống cái giếng kia trong sa mạc, nhưng đừng giơ tay hại nó.” Cậu có ý cứu em khỏi tay họ và đưa về cho cha.

23 Vậy khi Giu-se đến chỗ các anh, thì họ lột áo chùng của cậu, chiếc áo chùng dài tay cậu đang mặc. 24 Họ túm lấy cậu và ném xuống cái giếng; giếng đó cạn, không có nước. 25 Rồi họ ngồi xuống dùng bữa. 26 Giu-đa nói với các anh em: “Ta giết em và phủ lấp máu nó, nào có ích lợi gì?

27 Thôi, ta hãy bán nó cho người Ít-ma-ên, nhưng đừng động tay tới nó, vì nó là em ta, là ruột thịt của ta.” Các anh em nghe cậu.

28 Những lái buôn người Ma-đi-an đi qua đó kéo Giu-se lên khỏi giếng, rồi bán cậu cho người Ít-ma-ên hai mươi đồng bạc. Những người này đưa Giu-se sang Ai-cập.

Phúc Âm33 Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác: “Có gia chủ kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 34 Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi.

35 Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ.

36 Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy.

37 Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng: “Chúng sẽ nể con ta.”

38 Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!” 39 Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi.

40 Vậy xin hỏi: Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia? “

41 Họ đáp: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” 42 Đức Giê-su bảo họ: “Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.

43 Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.

45 Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pha-ri-sêu hiểu là Người nói về họ.

46 Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì dân chúng cho Người là một ngôn sứ.

Suy niệm: Dụ ngôn mà hôm nay Chúa Giêsu nói với các thượng tế và kỳ lão trong dân vừa mang tính lịch sử lại vừa mang tính tiên tri; vừa thể hiện rõ biến cố thực về sự chết mang lại ơn cứu độ của con một Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô lại vừa nhắm tới thực tế về những “tá điền thời nay” được Chúa giao cho chăm sóc vườn nho.

Trước tiên, chúng ta cùng tìm hiểu ý nghĩa của dụ ngôn để thấy Chúa khai sáng tư tưởng cũng như trí hiểu của ta qua những hình ảnh, con người mà Chúa nhắc đến trong sự kiện vườn nho này. Chủ vườn nho chính là Thiên Chúa Cha giàu lòng từ bi và hay thương xót. Vườn nho là dân Do Thái. Tá điền là các tư tế, biệt phái và luật sĩ. Các đầy tớ của chủ vườn nho được sai đến bị bắt, bị đánh đập và bị giết chết là các tiên tri. Hoa lợi là kết quả của những việc lành. Con trai duy nhất của ông chủ là Chúa Giê-su-Đấng bị lôi ra khỏ vườn nho mà giết tức là Chúa bị đem ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem mà đóng đinh và giết chết trên cây thập giá.

Thứ đến, chúng ta cùng liên tưởng đến thời đại mới hôm nay. Ngày nay còn có những vườn nho của Chúa không? Xin thưa, vườn nho của Chúa vẫn tồn tại với chúng ta ngày hôm nay. Nhân cảnh vẫn như vườn nho mà Chúa nói đến hơn hai ngàn năm qua. Tá điền có thể là mỗi chúng ta, chúng ta là những tá điền được Chúa giao phó trông coi vườn nho và làm phát sinh hoa lợi. Vườn nho mà Chúa giao cho ta là những gì mà ta đang có. Duy chỉ có điều liệu ta có nhận ra hồng phúc được làm trong vườn nho Chúa để làm triển nở những hoa trái nhân cách mà Chúa ban hay không? Hay trái lại, ta làm mai một cây nho nhân đức Chúa vun trồng từ ngày tấm bé được lãnh nhận bí tích rửa tội. Thậm chí, ta còn muốn làm ông chủ vườn nho để rồi chiếm đoạt quyền tối thượng của Chúa, muốn định đoạt tất cả, loại Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình. Thay vì để cho Chúa ươm nở mầm đạo đức thánh thiện trong vườn nho con người mình, chúng ta lại cự tuyệt cắt đứt dây nhân đức và đóng chặt cửa nhân lành. Đó là lúc mà ta xa vào đàng tội lỗi. Là lúc mà ta tìm vui thú nhục dục xác thịt, của cải phù vân, bê trễ kinh nguyện và thánh lễ. Là lúc mà ta mải mê với những đam mê chóng qua, vui thú tầm thường chóng tàn mà quên đi công việc mục vụ mới là quan trọng và ý nghĩa. Là lúc mà ta để cho vườn nho tâm hồn ra tàn tạ héo úa vì thiếu chăm tưới, thiếu quan tâm chăm sóc, thiếu sức sống. Là lúc đời sống nội tâm của ta nhạt nhoà, thiếu nhiệt huyết, thiếu lửa sốt mến và thiếu tha thiết được gắn bó mật thiết với ông chủ Nhân Lành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, giữa bao nhiêu bộn bề bon chen của cuộc sống quay cuồng, con có lúc đã như con thiêu thân lao vào vòng xoay cuộc đời với tâm điểm là phải làm sao và làm thế nào để đạt được mục đích đời mình. Con quên mất là Chúa mới chính là ông chủ cuộc đời con. Xin cho con biết nhận ra con như là tá điền được Chúa là ông chủ cho thuê vườn nho. Để rồi từ đó con ý thức rằng mọi thứ con có: thân xác, sức khoẻ, công ăn việc làm, ngày mới để thức giấc, hơi thở để sống… tất cả đều là được mượn từ Chúa. Tự hỏi rằng một ngày Chúa cất khỏi con những điều tốt đẹp ấy thì con sẽ ra sao? Con sẽ thế nào đây? Xin cho con trở nên tá điền trung thành và biết ơn để đáp trả cho cân xứng tình yêu Chúa dành cho con. Nhất là trong mùa Chay Thánh này, lạy Chúa! Xin cho con nhận ra đây là thời cơ thuận tiện để kiểm chứng con người yếu đuối bất toàn của mình mà xa lánh tội lỗi và trở về làm hoà với Chúa và tha nhân. Có như vậy con mới là tá điền thực thụ, xứng đáng được Chúa tin yêu giao cho chăm sóc vườn nho. Amen

Thiện Tâm – Học Viện