CN.XXVII.TN.B.Mân Côi

Đấng đầy ơn phúc…
(Cv 1, 12-14; Gl 4, 4-7; Lc 1, 26-38)

 

 

Mừng kính lễ Đức Mẹ Mân Côi là dịp để mỗi kitô hữu cùng nhắc nhớ nhau về nguồn gốc và biết bao hoa trái hồng ân được lãnh nhận khi cầu nguyện lần chuỗi Mân Côi. Mân Côi có nguồn gốc tiếng Latinh Rosarium với nghĩa là vườn hồng, khóm hồng, chuỗi hoa hồng. Một danh từ đẹp diễn tả mỗi khi cầu nguyện lần chuỗi kinh Kính Mừng, như kết thành bó hoa hồng dâng kính Mẹ Thiên Chúa. Còn trong nghĩa tiếng Việt được dịch thành kinh Mân Côi, bởi vì Mân là tên của một loại ngọc, Côi là một thứ ngọc tốt, ngọc quý lạ. Kinh Mân Côi là “Kinh Ngọc”, là “chuỗi ngọc Mân và ngọc quý lạ”. Mỗi một kinh Kính Mừng được cất lên dâng Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Đấng đầy ơn phúc, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, là ngọc Mân, ngọc đẹp quý lạ mà mỗi kitô hữu dâng lên Đức Trinh Nữ Maria.

Bên cạnh đó, ngày lễ Mân côi 07/10 hàng năm được chính thức Đức thánh cha Pio V phổ biến cho toàn Giáo Hội vào năm 1572 đánh dấu biến cố chiến thắng của Đạo binh Thánh Giá trước sự xâm lược hùng mạnh của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ ở vịnh Lépante vào ngày 07/10/1571, trong sự bầu cử che chở của Đức Maria. Cùng điểm lại lịch sử giữa thế kỷ XVI, anh em Hồi giáo làm cuộc chinh phục thế giới. Họ tiến quân từ vùng Trung Đông sang Á Châu đến Ấn Độ, hành quân đến đâu chiến thắng xâm lược đến đó. Đổ bộ lên Châu Âu và tiến vào vinh Lépante thuộc nước Ý, người dân lo lắng và khiếp sợ vì khả năng khó có thể đối đầu với đoàn quân thiện chiến này. Nguy cơ càng lớn với lo lắng thủ đô của Giáo hội Roma cùng cả Châu Âu biến mất, Đức thánh cha Pio V lên tiếng kêu gọi cầu nguyện lần chuỗi kinh Kính Mừng. Kết quả bất ngờ vì Đạo binh Thánh Giá đã chiến thắng vào ngày 07/10/1571. Để rồi, ngày này được thiết lập đặc biệt dâng lời tạ ơn lên Đức Maria đã phù trợ với danh hiệu Đức Mẹ Khải hoàn/Chiến thắng.

Trải dài lịch sử Giáo Hội, hoạt động bầu cử-che chở của Đức Mẹ thật rõ nét với sức mạnh chống trả bao cám dỗ-thử thách, hoán cải tâm hồn, bảo vệ hạnh phúc gia đình, xây dựng hòa bình thế giới. Cũng chính Mẹ đã khuyến nghị lần chuỗi Mân Côi cách cụ thể đặc biệt trong thế kỷ XIX và XX. Tại Lộ Đức/Lourdes vào năm 1858, Mẹ đã hiện ra 18 lần với chị Bernadette với thông điệp hãy lần chuỗi để cầu nguyện cho nhân loại và những tội nhân. Năm 1917 tại Fatima, Mẹ đã truyền đạt ba mệnh lệnh, trong đó có việc siêng năng lần hạt Mân Côi. Và, chính Mẹ vào ngày 13/10/1917 trong lần hiện ra cuối cùng, lần thứ 6, đã tuyên bố: Ta là Mẹ Mân Côi. Mẹ cũng cho biết: Phanxicô sẽ được lên trời, miễn là phải lần hạt nhiều trước đã. Câu hỏi đặt ra là tại sao lần chuỗi Mân Côi lại tuôn tràn biết bao hồng ân?

Trước tiên, chủ thể chính yếu của chuỗi Mân Côi không phải là chiêm ngắm mầu nhiệm Đức Maria, nhưng là mầu nhiệm Thầy Giêsu: trải dài từ biến cố sinh ra tại Bethlehem đến nỗi đau thập giá để bước vào niềm vui Phục Sinh với hồng ân Thánh Thần. Cùng với cuộc đời Thầy Giêsu là những giá trị nền tảng Tin Mừng được xác quyết: yêu thương, nghèo khó, khiêm nhường, từ bỏ,… Trên nẻo đường Tin Mừng ấy có sự hiện diện của Đức Maria, một người Mẹ đầy tình mẫu tử và cũng là người môn đệ đầu tiên, hoàn hảo nhất của Đức Kitô. Mẹ đã thông hiệp trọn vẹn với Thầy Giêsu-Đấng Cứu Độ trong suốt cuộc đời: từ khi sinh ra đến khi chứng kiến cái chết trên thập giá, sống lại và lên trời. Chuỗi Mân Côi đưa mỗi kitô hữu vào suy niệm về những đoạn đường đó. Thánh Bernard từng nói: “Kinh Mân Côi có sức xua đuổi ma quỷ, làm cho hoả ngục phải run sợ trước thánh danh Chúa Giêsu và Đức Maria”. Lần chuỗi Mân Côi là đọc lại lời kinh Thầy Giêsu dạy để thưa lên Thiên Chúa là Cha (kinh Lạy Cha), cùng kết hiệp với thiên thần Gabriel cất lên lời chào mừng Đức Maria, Đấng được chúc phúc giữa muôn ngàn người nữ (kinh Kính Mừng), và, cùng tuyên xưng niềm tin và lời chúc tụng đến Ba Ngôi Thiên Chúa (kinh Sáng Danh).

“Mừng vui lên hỡi Đấng đầy ân sủng” (Lc 1, 28), vì chính Mẹ được Thiên Chúa chúc phúc, Mẹ hoàn toàn thuộc về tôi tớ Yhavé, như được loan báo nơi sách ngôn sứ Isaia: “Đây là tôi tớ Ta, Đấng Ta tuyển chọn, Người đẹp lòng Ta mọi đàng” (Is 42, 1). Mẹ được đầy ơn phúc vì Đấng sắp ngự đến nơi Mẹ là Con yêu dấu của Thiên Chúa. Mẹ Maria là người được đầy tràn niềm vui, vì Mẹ đã được Thiên Chúa cho nếm trước niềm vui là Ngôi Lời Thiên Chúa Nhập Thể trong lòng Mẹ. Nhờ Thiên Chúa mạc khải, Mẹ Maria hiểu được sứ mệnh của mình như là dấu chỉ của niềm hy vọng, dấu chỉ Thiên Chúa thực hiện trọn vẹn lời hứa của Ngài cho toàn dân. Để rồi từ đó, cả cuộc đời Mẹ là bài ca trung thành dâng lên Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, Ngài đã trung tín với lời hứa cho Abraham và con cháu ông” (Lc 1, 46-55).

“Hỡi Maria đừng sợ” (Lc 1, 30), kinh nghiệm sống đời Kitô của từng người cũng mang hai tâm tình này như Mẹ Maria: “Vui và Sợ” trên con đường lữ hành hướng về chia sẻ đời sống Phục sinh hạnh phúc viên mãn. Mẹ Maria nhờ ơn Thiên Chúa giúp để thắng vượt cái sợ và Mẹ đã phó thác tin tưởng hoàn toàn trong Ngài. Để rồi từ đó, cả cuộc đời Mẹ không chỉ là tiếng xin Vâng trọn vẹn nhưng còn là Tin Mừng lan tỏa. Lần chuỗi Mân Côi là cùng với Mẹ Maria đi tìm một lời đáp trả cho những vấn đề của cuộc sống hôm nay, lời đáp trả thấm nhuần lòng tin, niềm hy vọng và dám chấp nhận dấn thân trong những lựa chọn can đảm, trong hành động cụ thể như Mẹ Maria đã dấn thân cả cuộc đời vì Nước Trời.

Chính vì thế, lần chuỗi Mân côi không phải là lặp đi lặp lại một cách nhàm chán và máy móc những lời kinh nguyện, nhưng là cùng suy niệm và sống chia sẻ trọn vẹn qua từng giây phút cuộc đời bản thân Tin Mừng Thầy Giêsu. Còn tôi, mỗi khi lần chuỗi đã thật sự đạt đến kết hiệp và sống chứng nhân của Tin Mừng?