CN.IV.PS.B

Giêsu, Thầy là Ai?
(Cv 4, 8-12; 1 Ga 3, 1-2; Ga 10, 11-18)

Có ngôi nhà thờ nhỏ được xây dựng từ thế kỷ XVI-XVII nằm phía Đông Nam Roma, gần hang toại đạo Catacombs, mang tên Quo vadis? thưa Thầy, Thầy đi đâu?. Nhà thờ được xây dựng theo tương truyền là nơi thánh Phêrô gặp được Thầy Giêsu khi đang trốn tránh cuộc bách hại. Câu chuyện được kể lại rằng dưới thời bạo chúa Néron bắt đạo. Rôma ngập tràn máu lửa, biết bao nhiêu tín hữu đã chết dưới tay ông bạo chúa điên loạn, bạo tàn.

Giáo Hội non trẻ do Thầy Giêsu thiết lập như sắp rã rời tan tác. Phêrô là con chim đầu đàn, là trụ cột của Giáo Hội nên các tín hữu tha thiết xin Phêrô trốn khỏi Roma, để tiếp tục hướng dẫn đoàn chiên. Người anh cả một thoáng phân vân, chần chừ bởi vì đoàn chiên đang nao núng vì sợ thiếu vắng đầu đàn, sao có thể giữ vững niềm tin? Thầy đã chẳng khuyên khi người ta bắt bớ chúng con ở thành này, thì hãy trốn sang thành khác sao? Phêrô xách bị gậy đi trốn. Đụng Thầy ở cổng thành, Phêrô hỏi:
– Quo vadis, Domine? Thưa Thầy, Thầy đi đâu?

Thầy Giêsu trả lời:
– Eo Romam iterum crucifigi, Ta vào thành Roma để chịu đóng đinh một lần nữa.

Phêrô hiểu ngay lời Thầy, quay trở lại Roma để an ủi khích lệ đoàn chiên và chịu tử đạo tại đó, bị đóng đinh ngược trên thập giá. Ngày nay trong Nhà Thờ còn lưu lại phiên bản dấu chân được cho là của Thầy Giêsu trên đá cẩm thạch từ bản nguyên thủy, được lưu giữ tại Vương cung Thánh đường Thánh Sebastiano. Động lực thúc đẩy vị thủ lãnh Nhóm 12 can đảm sống trọn cuộc đời mục tử là khám phá và tái khám phá trọn vẹn yêu thương nơi căn tính của Thầy, Thầy là Ai.

“Ta là”, ἐγώ εἰμί/egô eimi trong ngôn ngữ Hi Lạp cổ được chuyển dịch từ ngôn ngữ Do Thái יהוה/ Yahweh: Ta là Đấng Hằng Hữu. Danh Thánh đó được Thiên Chúa mạc khải đầu tiên cho Moïse nơi Bụi gai. Để rồi từ đó, Ngôi Hai Thiên Chúa làm người mạc khải cụ thể hơn căn tính của Thiên Chúa, nơi Thầy Giêsu, với những Danh Thánh khác nhau: Ta là Bánh Hằng Sống; Ta là Ánh Sáng trần gian; Ta là Cây Nho; Ta là Đường, là sự Thật và là Sự Sống… Và Tin Mừng hôm nay giới thiệu: “Ta là Mục Tử tốt lành”.

Là người chăn chiên đích thực khác với người chăn chiên giả hiệu, “người làm thuê” chỉ làm công để kiếm tiền và tìm lợi ích riêng. Anh ta không cần gì đến đàn chiên, và đôi khi anh ta sẵn sàng phụ lực với chó sói để tru lên. Trong mọi trường hợp, anh ta sẽ không liều mạng sống của mình, nhưng trước hết anh ta sẽ tự cứu chính mình, bỏ mặc đàn chiên không ai bảo vệ. Vì anh là kẻ làm thuê và không thiết gì đến chiên. Còn người mục tử nhân lành, Thầy Giêsu, cũng giống như chàng mục tử Đavid nhỏ nhắn ngày xưa dám cống hiến cả mạng sống để bảo vệ đàn chiên của cha già Jessê (1 Sam 17, 31), không sợ “nguy nan” hay “thiệt mạng”. Hơn nữa, khác với người “chăn thuê”, Thầy Giêsu, vị “mục tử tốt lành”, “biết chiên và chiên biết Người, như Cha biết Người và Người biết Cha”. Thầy gắn bó với họ bằng sợi dây yêu thương theo khuôn mẫu và khơi nguồn từ tình yêu trao đổi giữa Cha và Con. Để rồi, những ai thuộc đàn chiên của Thầy thì: “Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi. Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”, chiên sẽ không nghe theo tiếng của “người lạ”.

Một người Mỹ đi du lịch qua xứ Syrie, thấy ba người chăn chiên dẫn bầy chiên của mình ăn chung với nhau. Một lúc sau, một trong ba người chăn này kêu chiên mình: Men ah! Men ah! có nghĩa là !Hãy theo ta! Hãy theo ta! Các con chiên của người này liền tách khỏi bầy chung và đi theo người ấy lên đồi. Người chăn thứ hai cũng kêu như vậy, và chiên của anh ta liền đi theo anh ta.

Người Mỹ nói với người chăn thứ ba: Xin anh vui lòng cho tôi mang đồ đạc của anh để tôi kêu như các anh kêu, xem các con chiên này có theo tôi hay không. Anh ta sẵn sàng cho người Mỹ này mượn đồ đạc. Xong xuôi, người Mỹ kêu: Men ah! Men ah!, nhưng chẳng có con chiên nào nhúc nhích nên ngạc nhiên hỏi : Thế chiên không nghe tiếng ai khác, ngoại trừ anh thôi sao?

Người chăn Syrie trả lời : Ồ! có chứ! Vài con chiên bị bệnh, nó sẽ đi theo bất cứ ai.

Vài con chiên bị bệnh sẽ đi theo bất cứ ai. Đúng thế, nhiều kitô hữu ngày nay không sống vững niềm tin nên nhiễm bao căn bệnh hiểm nghèo, chạy theo tiếng gọi mục tử giả hình của tiền tài, danh vọng, quyền lực, lợi thú để rồi đánh mất đi căn tính chiên kitô của mình:
– Chạy theo tiền tài-vật chất bất chấp mọi hậu quả từ làm ăn gian dối: sản xuất cà phê bột từ vỏ quả cà phê với đất trộn pin độc hại; bác sĩ quên đi lời thề lương y như từ mẫu nên trở thành ác mẫu tùy theo khả năng tài chính của bệnh nhân để chữa, thậm chí ngay trên bàn mổ ép bệnh nhân chi tiền chữa những bệnh không có; thầy-cô giáo đánh mất thiên chức của mình thành người quấy rối-bạo hành học sinh; học sinh-sinh viên quên đi hoàn thiện bản thân Chân Thiện Mỹ chạy theo kiến thức-chỉ tiêu thành tích trở nên vô cảm, ích kỷ và manh động; giáo sĩ quên đi căn tính mục tử lãnh nhận từ Thiên Chúa nên trở thành người “bán hồng ân”…

ἐγώ εἰμί, Ta là Mục Tử Nhân Lành; ἐγώ εἰμί, kitô hữu là ai?…